Chuyển đến nội dung chính

Game chơi gần đây

Bài này viết về một số game Android mình có mó tay qua gần đây.
https://lh3.googleusercontent.com/2YV37FkkjsRQ9AptIsb2_Di21In5Kz-0VH3lS1Y_6X4a419jme1CZASXYkr-mQ3D5OI=h900
Cái hình này gặp quá nhiều lần
Tựa game này có tên tiếng Nhật nghe khá thảm là Ước mơ của tôi là thành nhân viên chính thức (僕の夢は正社員). Mình cài trò này khi đọc một bài báo trên The New Yorker có viết về tính chất khắc nghiệt của công sở Hàn Quốc thể hiện qua trò chơi. Trong đây, người chơi sẽ đóng vai một anh nhân viên đi tìm việc và theo anh trên bước đường tiến thân sự nghiệp. Nhưng mà để tiến thân được thì phải vượt qua vòng gửi xe (xét phỏng vấn), rồi mới trở thành intern được. Mà trong bất cứ chức vụ nào, anh cũng có thể bị đuổi vì những lý do trời ơi đất hỡi (và bạn có thể có nguyên bộ sưu tập các lý do bị nghỉ việc). Ví dụ hình như ở công ty thứ 13, mình vừa trở thành nhân viên chính thức thì bị đuổi vì "Hộp không khí thổi bay mình ra". Rất tiếc không chụp lại được hình điện thoại vì mình không nhớ nút chụp và cũng chưa ma nào đăng lên google để tìm. Trong số 17 công ty làm việc, chỉ có đúng 1 lần mình thăng tiến thành nhân viên chính thức nhưng đã bị đuổi không lâu sau đó (lý do như trên). Và chơi trò này đúng là không thể thăng tiến với sức khoẻ nhân vật còn ở mức 100% được mà luôn ở mức rất thấp (5-10%).
Lý do xoá game: Càng về sau, game thường xuyên restart + mình cũng nản

   Doraemon Repair Shop- screenshot   
Đây là một trong những game khiến mình hết sức tập trung khi chơi vì nó khiến mình xoắn hết cả não. Với trò này, mình làm chủ cửa hiệu sửa đồ điện của Nobita cùng thằng cháu từ tương lai (?) tiếp nhận và xử lý yêu cầu của khách hàng. Khi chơi thật khó lòng rời mắt khỏi màn hình bởi vì từ đầu đến cuối phải bận tất bật vì số khách thì nhiều nhưng số máy thì có hạn. Để khách chờ thì khách giận bỏ đi mất, và mình cũng bị mang tiếng xấu. Trừ những thay đổi nhỏ khi có thêm máy mới với công dụng mới, cách chơi giữ nguyên từ màn đầu đến cuối. Nhân vật chính bao gồm Nobita cùng thằng cháu, nhưng nếu bỏ tiền mua chuông rồi đem chuông đi mua các nhân vật khác thì bạn sẽ có nhiều lựa chọn. Doraemon thì mắc nhất (800 chuông) nhưng mỗi màn nếu chơi chùa thì chỉ được khoảng 2 hay 3 chuông, thậm chí không có chuông nào. Như vậy nếu muốn có nguyên bộ sậu như hình thì phải mất tiền. Mình không bỏ tiền nên mình chỉ mua được Suneo (50 chuông) :'(
Lý do xoá game: Ghiền chơi game suốt hai tuần nay nên mỏi mắt
Trò puzzle nối thú thông thường. Mình chưa hiểu nguyên lý cứu bảo bối trong cái trò này lắm.
Lý do tiễn vong: Nhìn chung không có gì nổi bật.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ngày 25 tháng 9 năm 2016

1. Hề, hôm nay vừa được biết anh bạn mình cũng thích "người đẹp" và sự việc này kèm sự việc khác, ổng tự kỉ nên deactivate phây luôn. Người đẹp quả là người dễ khiến nhiều con tim dao động. Làm sao để có được dù chỉ một nửa sức hút như người đẹp đây ;A; Mà anh bạn nói đúng, rõ ràng mình cóc có thứ gọi là sự tinh tế, nhạy cảm cần thiết để read the atmosphere and guess stuff, khoản này đành chịu ;-; 2. Cho ngày mai: Happy Birthday to me (thanh niên trong lồng kính chưa biết nhiều mùi đời lắm)! 3. Vừa nhận ra mình là người đớp thính nhiệt tình luôn. Chắc do hậu quả của FA lâu năm  =.=

Ngày 20 tháng 5 năm 2016

1. Chongqing với chả Chungking! Có 1 sự hơi fail khi đếch nhớ tên Đảng của Tưởng nên không đoán ra Hán Việt của Kuomintang :/  2. Bài viết tạch rồi dù đề cũng khá thú vị và bạn có tá thứ để viết. Có điều không kịp là không kịp :v Đề là "Whoever controls the media also controls people's opinions and attitudes" *ho ho ho*  Trong một nỗ lực vớt vát, bạn Cá đã nhét được chữ "prevaricate" vào. Đây chắc chắn là từ yêu thích của Cá trong năm 2016 3. Dứt khoát không vô cái công ty đó ><

Ngày 28 tháng 11 năm 2016

Crush giờ hết interest với mình và cóc thèm nhìn mặt mình nữa. Giá mà có nhiều hoạt động giữa bộ phận của mình và của crush thì hay ho hơn, và hình như tính cách mình cũng không phải dạng crush thích. Đành chịu vậy, chứ làm sao bây giờ đây. Ngoài cái mặt ra tôi còn có cái gì khác đâu? Xin lỗi, tôi chỉ là đứa không có miệng ¯\_(ツ)_/¯ Không liên quan nhưng nhờ hồng phúc của một tiệm hớt tóc thuê nhà người quen mà đầu mình giờ lại trọc lóc. Đi tập văn nghệ chỉ có mình mình tóc ngắn và chắc chắn sẽ phải đội tóc giả rồi~~~ Mấy ngày trước khi cắt tóc làm mình hơi sợ chút xíu nhưng giờ với mái đầu này mình sẽ được yên thân một thời gian cho đến khi tóc lại dài ra. 明日もがんばれっさ! Nói chớ mình vẫn chán! Không muốn ở lại chỗ này, không muốn không muốn!!!