Chuyển đến nội dung chính

Ngày 1 tháng 9 năm 2015

Mẹ mắc phải bệnh zora thần kinh dù không có tiền sử mắc bệnh thuỷ đậu. Chuyện bắt đầu từ khi mẹ thấy xuất hiện bên mắt trái một điểm mù, vài ngày sau là cơn đau nhức nhối quanh lỗ tai và đỉnh điểm phát bệnh nặng là khi mụn nước nổi như rạ quanh mắt, trán và đỉnh đầu. Hôm thứ sáu đã hứa với mẹ là đưa mẹ đi khám bệnh viện Gia Định nhưng chiều hôm đó mình lại ngủ quên; đến 4h chiều nên mẹ không chịu đi nữa và không muốn tốn tiền khám ngoài giờ. Hai ngày cuối tuần là hai ngày cực kỳ đau đớn và quằn quại của mẹ. Cuối cùng, chiều hôm thứ hai mình đã đủ tỉnh để nghe báo thức và đưa mẹ đi khám. Được cất thuốc và làm theo song rốt cuộc bệnh tình vẫn diễn tiến từ xấu đến xấu cho đến sáng thứ ba. Mình cạo đến nửa đầu của mẹ để xức thuốc mà vẫn không ăn thua. Sáng thứ ba, cô hàng xóm bán bún trước nhà mình khuyên đi nghe thầy lang mắc dịch nào đó phán, mẹ có lẽ vì đau quá và muốn khỏi sớm nên te te chạy đi ngay (nhưng sau đó về vì 'thầy' có nhiều bệnh nhân quá, chờ lâu). Lòng xác tín việc nghe thầy phán sẽ khỏi bệnh lại được củng cố bởi hai người bị zora được 'thầy' phán khỏi (và không tái bệnh) là anh hai và chị dâu mình; trong đó, anh mình là người chỉ tin vào khoa học. Ca này thật khó đỡ! Mẹ đi về thì anh hai lại đưa mẹ đi sang bà nào nữa để phán; không biết phán kiểu gì nhưng đương nhiên là không khỏi.
Chiều hôm thứ ba (hôm nay) mình lại phải đưa mẹ đi khám thì bác sĩ bắt mẹ phải nằm viện. Mẹ kì kèo mãi thì được gia hạn thêm, nếu bệnh còn diễn biến xấu nữa thì thứ năm dứt khoát phải nằm viện. 
Nếu mẹ nằm viện thì sao đây nhỉ? 
Nhà sẽ còn mình và ông bà ngoại. Mình không ưa và thể hiện sự không ưa hai con người kia rõ ra mặt. Nếu mẹ đi làm sao mình sống và chăm nổi hai con người mà mình không thể ưa nổi đây? Mình lại sắp đi học nữa, cái nhà sẽ ra sao trong tay hai người kia đây? 
Mình đã nghĩ đến lúc không còn mẹ trên đời nữa... 
Ngoài ra, hôm nay mình nhận lương ở công việc mới của mình và phần lớn tiền được dùng để trả cho việc phung phí tiền mẹ luyện nói IELTS chỗ chất lượng không tương xứng với sồ tiền. Vì lẽ đó mà mình chỉ thèm vác mặt 6/10 buổi học. Mình tự đề ra phải trả đủ tiền cho mẹ tương ứng 4 buổi đó. Kết quả là còn thiếu 100k nữa vì số tiền còn lại là tiền đăng ký thi lại N1. À, nhân tiện, kỳ thi N1 tháng Bảy vừa rồi mình đã rớt cái bịch, thiếu chỉ 4 điểm nữa để đủ đậu. Mình tính tự học để thi lại thấy thật phiêu. Ý là lúc luyện thi mà thi còn rớt thế thì ở nhà luyện kiểu gì đây? (Chú thích thêm mẹ không dư dả cho mình học thi tiếp tiếng Nhật  là vì mẹ dùng tiền để phụng dưỡng hai người kia rồi.) Và không có ai học chung thiệt mất nhuệ khí. Mình chỉ thiết nghĩ: MIRACLES CAN HAPPEN! (Miracles did not happen last time though.)
Cố gắng, lại cố gắng thôi~

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ngày 25 tháng 9 năm 2016

1. Hề, hôm nay vừa được biết anh bạn mình cũng thích "người đẹp" và sự việc này kèm sự việc khác, ổng tự kỉ nên deactivate phây luôn. Người đẹp quả là người dễ khiến nhiều con tim dao động. Làm sao để có được dù chỉ một nửa sức hút như người đẹp đây ;A; Mà anh bạn nói đúng, rõ ràng mình cóc có thứ gọi là sự tinh tế, nhạy cảm cần thiết để read the atmosphere and guess stuff, khoản này đành chịu ;-; 2. Cho ngày mai: Happy Birthday to me (thanh niên trong lồng kính chưa biết nhiều mùi đời lắm)! 3. Vừa nhận ra mình là người đớp thính nhiệt tình luôn. Chắc do hậu quả của FA lâu năm  =.=

Ngày 20 tháng 5 năm 2016

1. Chongqing với chả Chungking! Có 1 sự hơi fail khi đếch nhớ tên Đảng của Tưởng nên không đoán ra Hán Việt của Kuomintang :/  2. Bài viết tạch rồi dù đề cũng khá thú vị và bạn có tá thứ để viết. Có điều không kịp là không kịp :v Đề là "Whoever controls the media also controls people's opinions and attitudes" *ho ho ho*  Trong một nỗ lực vớt vát, bạn Cá đã nhét được chữ "prevaricate" vào. Đây chắc chắn là từ yêu thích của Cá trong năm 2016 3. Dứt khoát không vô cái công ty đó ><

Ngày 28 tháng 11 năm 2016

Crush giờ hết interest với mình và cóc thèm nhìn mặt mình nữa. Giá mà có nhiều hoạt động giữa bộ phận của mình và của crush thì hay ho hơn, và hình như tính cách mình cũng không phải dạng crush thích. Đành chịu vậy, chứ làm sao bây giờ đây. Ngoài cái mặt ra tôi còn có cái gì khác đâu? Xin lỗi, tôi chỉ là đứa không có miệng ¯\_(ツ)_/¯ Không liên quan nhưng nhờ hồng phúc của một tiệm hớt tóc thuê nhà người quen mà đầu mình giờ lại trọc lóc. Đi tập văn nghệ chỉ có mình mình tóc ngắn và chắc chắn sẽ phải đội tóc giả rồi~~~ Mấy ngày trước khi cắt tóc làm mình hơi sợ chút xíu nhưng giờ với mái đầu này mình sẽ được yên thân một thời gian cho đến khi tóc lại dài ra. 明日もがんばれっさ! Nói chớ mình vẫn chán! Không muốn ở lại chỗ này, không muốn không muốn!!!