Chuyển đến nội dung chính

A Murakami-filled month

Sau một thời gian trôi nổi chẳng ra đâu với những cuốn sách khác, bạn Cá quay tìm về bác Thôn Thượng Xuân Thụ. Tóm tắt lại, những gì mình tìm được đoạn văn bản tiếng Nhật gốc của Drive My Car in trong tạp chí Bungeishunjuu và phim 風の歌を聴け. 
Với món đầu, mình đã bò ra tra từ như điên mới xong, một phần do lười, một phần do ôn thi học kỳ hè, IELTS  và linh tinh khác song cuối cùng hôm nay mình cũng đã đại khái xong (ngoại trừ việc bỏ qua nhiều danh từ riêng). Vậy với Drive My Car, mình đọc được 4 trên 5 truyện mới của bác già nhà mình; chỉ còn sót lại 女のいない男たち nữa thì ít lâu nữa mua bản tiếng Việt về đọc.

Lại nói về Drive My Car, đây là truyện về một người đàn ông - một diễn viên - trăn trở việc vợ mình, cũng là diễn viên, đi ngủ với những người đàn ông khác dù hôn nhân của họ không hề bất hạnh. Cặp vợ chồng ở đây dễ làm người khác liên tưởng đến vợ chồng trong Biên niên ký chim vặn dây cót: họ đều gặp chuyện không may liên quan đến con cái; sau đó người vợ ngoại tình với nhiều người đàn ông khác bên cạnh việc duy trì cuộc sống hôn nhân có vẻ bình thường. Điều khác biệt là người vợ trong tiểu thuyết chịu sự chi phối (manipulation) dạng thức nào đó từ người anh trai, còn với người vợ trong truyện ngắn này thì việc đó là  病 riêng của cô, thứ làm nên identity của cô ấy và có thể là cách cô diễn trọn vẹn hơn vai diễn của mình ngoài đời.  Truyện ngắn này cũng cung cấp nhiều chứng cứ (hư cấu) phù hợp với những bài báo khoa học thường thức hay đăng nhan nhản đây đó.
a. Người có đời sống hôn nhân hạnh phúc cũng ngoại tình.
Thực chất, con người, về mặt sinh học, không thích hợp lắm với đời sống một vợ một chồng (monogamy).
b. Không nên đánh mất hết bản thân cho hôn nhân.
Thứ làm nên sự tồn tại của nam chính Kafuku hầu như là việc ông xem mình thứ nhất là chồng và là bạn của vợ mình, thứ hai là một diễn viên đang lên. Khi vợ ông mất, vai trò diễn viên - nghề mà rời bỏ chính mình rồi quay lại là mình - là thứ duy nhất còn lại định nghĩa ông trên đời. Sự thực là: ông trước nhất phải là một diễn viên: dù có vợ hay không, từ đầu đã là thế và sau này cũng vậy.
c. Không nên nghĩ đến việc thay đổi bạn đời mà phải học cách chấp nhận.
Trong truyện này, dù không bằng lòng với việc vợ ngủ với người đàn ông khác, Kafuku vẫn diễn trọn vai diễn người chồng mẫu mực của mình dù lòng đau như cắt. Bài học rút ra ở đây là không nên nghĩ nhiều quá để hiểu những thứ chẳng có gì để hiểu. Ở đây, việc ngủ với nhiều người là nhu cầu của cô ấy, thế thôi.


Với bộ phim, mình tải bản phim tiết kiệm chỉ hơn 1GB (tải xong mới hay không tìm được phụ đề). Một thông tin thú vị là tựa đề Lắng nghe gió hát được gợi cảm hứng từ câu cuối truyện ngắn Shut a Final Door của Truman Capote: "Think of nothing things, think of wind." Tựa gốc của truyện khi Murakami Haruki gửi nó dự thi trên tạp chí Gunzo là "Happy Birthday and White Christmas".

Thêm cái hình vì có dòng chữ "Rời xa khỏi Việt Nam"

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ngày 25 tháng 9 năm 2016

1. Hề, hôm nay vừa được biết anh bạn mình cũng thích "người đẹp" và sự việc này kèm sự việc khác, ổng tự kỉ nên deactivate phây luôn. Người đẹp quả là người dễ khiến nhiều con tim dao động. Làm sao để có được dù chỉ một nửa sức hút như người đẹp đây ;A; Mà anh bạn nói đúng, rõ ràng mình cóc có thứ gọi là sự tinh tế, nhạy cảm cần thiết để read the atmosphere and guess stuff, khoản này đành chịu ;-; 2. Cho ngày mai: Happy Birthday to me (thanh niên trong lồng kính chưa biết nhiều mùi đời lắm)! 3. Vừa nhận ra mình là người đớp thính nhiệt tình luôn. Chắc do hậu quả của FA lâu năm  =.=

Ngày 20 tháng 5 năm 2016

1. Chongqing với chả Chungking! Có 1 sự hơi fail khi đếch nhớ tên Đảng của Tưởng nên không đoán ra Hán Việt của Kuomintang :/  2. Bài viết tạch rồi dù đề cũng khá thú vị và bạn có tá thứ để viết. Có điều không kịp là không kịp :v Đề là "Whoever controls the media also controls people's opinions and attitudes" *ho ho ho*  Trong một nỗ lực vớt vát, bạn Cá đã nhét được chữ "prevaricate" vào. Đây chắc chắn là từ yêu thích của Cá trong năm 2016 3. Dứt khoát không vô cái công ty đó ><

Ngày 28 tháng 11 năm 2016

Crush giờ hết interest với mình và cóc thèm nhìn mặt mình nữa. Giá mà có nhiều hoạt động giữa bộ phận của mình và của crush thì hay ho hơn, và hình như tính cách mình cũng không phải dạng crush thích. Đành chịu vậy, chứ làm sao bây giờ đây. Ngoài cái mặt ra tôi còn có cái gì khác đâu? Xin lỗi, tôi chỉ là đứa không có miệng ¯\_(ツ)_/¯ Không liên quan nhưng nhờ hồng phúc của một tiệm hớt tóc thuê nhà người quen mà đầu mình giờ lại trọc lóc. Đi tập văn nghệ chỉ có mình mình tóc ngắn và chắc chắn sẽ phải đội tóc giả rồi~~~ Mấy ngày trước khi cắt tóc làm mình hơi sợ chút xíu nhưng giờ với mái đầu này mình sẽ được yên thân một thời gian cho đến khi tóc lại dài ra. 明日もがんばれっさ! Nói chớ mình vẫn chán! Không muốn ở lại chỗ này, không muốn không muốn!!!