『夜中の汽笛について、あるいは物語の効用について』
村上春樹「夜のくもざる」
Về tiếng còi tàu
hơi nước trong đêm, hay là về hiệu ứng của câu
chuyện.
Trích từ tập truyện cực ngắn Con khỉ nhện
trong đêm (夜のくもざる Yoru no kumozaru), MURAKAMI Haruki
Dịch bởi Đại tá
Cá Vàng.
「あなたはどれくらい私のことを好き?」
少年はしばらく考えてから,静かな声で,「夜中の汽笛くらい」と答える。
少女は黙って話の続きを待つ。そこにはきっと何かお話があるに違いない。
Cô
bé hỏi cậu bé.
“Ấy
thích tớ đến mức nào nhỉ?”
Sau
khi suy nghĩ một lúc, cậu bé đáp lại nhỏ nhẹ: “Như
tiếng còi tàu lúc nửa đêm ấy.”
Cô
bé yên lặng chờ câu chuyện tiếp tục. Nhất định phải có câu chuyện gì đằng sau chứ.
「あるとき夜中にふと目が覚める」と彼は話し始める。
「正確な時刻はわからない。多分二時か三時か,そんなものだと思う。
でも何時かというのはそれほど重要なことじゃない。とにかくそれは真夜中で,
僕は全くの一人ぼっちで,まわりには誰もいない。いいかい,想像してみてほしい。
あたりは真っ暗で,何も見えない。物音ひとつ聞こえない。
時計の針が時を刻む音だって聞こえない___時計はとまってしまったのかもしれないな。
“Đột
nhiên trong đêm, tớ thức giấc,” cậu bé bắt
đầu kể.
“Tớ
không rõ chính xác là mấy giờ, chắc cỡ hai
hay ba giờ sáng gì đó, kiểu thế. Nhưng mà là mấy giờ
thì chẳng quan trọng đến thế. Tóm lại vào nửa
đêm, chỉ có một mình tớ, xung quanh chẳng có ai. Ê nè,
cậu thử tưởng tượng ra đi. Quanh tớ chỉ một màu đen
kịt, chẳng nhìn thấy gì, chẳng nghe thấy tiếng động
gì.
Không
nghe thấy tiếng đồng hồ điểm nhịp. Có lẽ đồng hồ
đã chết rồi chăng.
そして僕は突然,自分が知っている誰からも,自分が知っているどこの場所からも,
信じられないくらい遠く隔てられ,引き離されているんだと感じる。
自分が,この広い世界の中で誰からも愛されず,誰からも声をかけられず,
誰にも思い出してももらえない存在になってしまっていることが分かる。
たとえ僕がそのまま消えてしまったとしても誰も気づかないだろう。
それはまるで厚い鉄の箱に詰められて,深い海の底に沈められたような気持ちなんだよ。
気圧のせいで心臓が痛くて,そのままふたつにびりびりと張り裂けてしまいそうな__
そういう気持ちってわかるかな?」
Thế
rồi tự nhiên tớ cảm thấy mình bị cho ra rìa, bị chia
cách xa xôi đến không tin thể được khỏi những nơi mà
mình biết, khỏi những người mà mình quen. Tớ hiểu ra
sự tồn tại của mình đã thành ra thứ mà không còn ai
yêu thương, không còn ai muốn nói cùng, không còn ai nhớ
đến nữa trong thế giới bao la rộng lớn này. Nếu tớ
cứ thế mà biến mất thì dám chừng chẳng có ai hay, cảm
giác giống hệt bị nhét vào một cái hộp sắt dày cộm
rồi chìm xuống dưới đáy đại dương sâu. Do chênh lệch
áp suất mà tim tớ đau buốt, cứ như thế tớ sắp cấu rách toạc nó làm hai. Cậu hiểu được cảm
giác ấy không?”
少女はうなずく。たぶんわかると思う。
少年は続ける。「それは恐らく人間が生きている中で経験する一番辛いことのひとつなんだ。本当にそのまま死んでしまいたいくらい悲しくて辛い気持ちだ。いや,そうじゃない,死んでしまいたいというようなことじゃなくて,そのまま放っておけば,箱の中の空気が薄くなって実際に死んでしまうはずだ。それはたとえなんかじゃない。ほんとうのことなんだよ。それが真夜中にひとりぼっちで,目を覚ますことの意味なんだ。それもわかる?」
Cô
bé gật đầu, chắc là cô bé hiểu.
Cậu
bé tiếp tục. “Tớ dám nói đó là một trong những điều
cay đắng nhất mà con người trải qua lúc còn sống. Cảm
giác ấy buồn và cay đắng đến mức thật lòng chỉ
muốn chết quách giống thế cho xong. Không, không phải. Không phải chỉ muốn chết quách giống thế cho
xong. Nếu bị bỏ lại một mình như thế, ấy khi không
khí trong hộp hết dần đi thì cậu nhất định sẽ
chết. Dẫu cho điều đó không phải là thế thì nó cũng
thực sự là thế. Ấy là ý nghĩa của việc nửa đêm
bừng tỉnh khi chỉ có độc nhất mình mình. Điều này
cậu cũng hiểu chứ?
少女はまた黙ってうなずく。少年は少し間を置く。
「でもそのときずっと遠くで汽笛の音が聞こえる。
それはほんとうにほんとうに遠い汽笛なんだ。いったいどこに鉄道の線路なんかがあるのか,
僕にもわからない。それくらい遠くなんだ。聞こえたか聞こえないかというくらいの音だ。
でもそれが汽車の汽笛であることは僕にはわかる。間違いない。僕は暗闇の中でじっと耳を澄ます。
そしてもう一度,その汽笛を耳にする。
それから僕の心臓は痛むことをやめる。時計の針は動き始める。
鉄の箱は海面へ向けてゆっくり浮かび上がっていく。それはみんなその小さな汽笛のせいなんだね。
聞こえるか聞こえないか,それくらい微かな汽笛のせいなんだ。
そして僕はその汽笛と同じくらい君のことを愛している」
そこで少年の短い物語は終わる。今度は少女が自分の物語を語り始める。
Cô
bé lại im lặng gật đầu. Cậu bé lại tiếp tục câu
chuyện thêm một chút nữa.
“Thế
nhưng, khi ấy lúc nào tớ cũng nghe thấy tiếng còi tàu
hơi nước.
Đúng
là nó, nhất định là tiếng còi tàu xa. Rốt cuộc ở
đâu mà lại có đường ray xe lửa vậy.
Tớ
cũng chẳng biết nữa. Âm thanh xa đến mức ấy, nửa như
nghe nửa như không.
Song,
tớ biết nó là tiếng còi tàu lửa chạy bằng hơi nước,
dứt khoát là nó. Trong đêm tối tớ chăm chú lắng tai
nghe.
Rồi
tiếng còi tàu lại một lần nữa vọng đến tai tớ.
Vậy
là con tim đau nhói của tớ ngừng đau, kim đồng hồ bắt
đầu gõ nhịp.
Cái
hộp bằng sắt từ từ nổi lên trên mặt biển.
Tất cả đều là nhờ tiếng còi tàu bé nhỏ.
Nhờ
tiếng còi tàu yếu ớt nửa như nghe nửa như không ấy.
Và
tớ yêu cậu giống như tiếng còi tàu đó.”
Đến
đây thì câu chuyện của cậu bé kết thúc. Lần tới cô
bé sẽ bắt đầu kể câu chuyện của mình.

Nhận xét
Đăng nhận xét